Có những mối quan hệ ngay từ đầu đã biết là sai
Sai với đạo đức. Sai với lý trí. Sai với cả những lời hứa từng nói với gia đình.
Nhưng điều đau lòng nhất là… dù biết sai, cảm xúc lại chưa từng giả dối.
Anh đã từng nghĩ cuộc đời mình sẽ chỉ xoay quanh công việc, vợ con và những trách nhiệm của một người đàn ông trưởng thành. Anh không đi tìm ai cả. Cũng chưa từng có ý định phản bội cuộc sống mình đang có. Rồi em xuất hiện… nhẹ nhàng như một khoảng bình yên giữa những ngày anh cảm thấy bản thân chỉ đang tồn tại chứ không thật sự sống.
Em biết anh có gia đình. Biết rất rõ.
Và em vẫn chọn ở lại.
Hai năm không phải quãng thời gian quá dài để đi hết một đời người… nhưng đủ dài để một người đàn ông lỡ yêu biến người con gái ấy thành một phần cảm xúc không thể tách rời.
Anh quen với việc mỗi sáng mở mắt ra đều muốn biết hôm nay em thế nào. Quen với những cuộc trò chuyện kéo dài đến khuya. Quen với việc dù ngoài kia có mệt đến đâu, chỉ cần nhìn thấy tin nhắn của em là lòng lại dịu xuống. Anh biết mối quan hệ này không có tương lai rõ ràng. Nhưng con người đôi khi ích kỷ lắm… chỉ cần hiện tại còn được yêu thì sẽ cố chấp tin rằng như vậy là đủ.
Em từng nói:
“Em không cần danh phận.”
Chính câu nói đó đã khiến anh day dứt suốt rất lâu.
Vì anh biết người thiệt thòi nhất trong mối quan hệ này là em. Em yêu một người không thể hoàn toàn thuộc về mình. Một người luôn phải sống giữa cảm xúc và trách nhiệm. Anh đã từng nghĩ ít nhất mình sẽ bù đắp cho em bằng sự chân thành. Anh không hứa hẹn tương lai viển vông. Không nói những điều đẹp đẽ để giữ em lại. Điều duy nhất anh thật lòng… là tình cảm dành cho em.
Rồi một ngày, em thay đổi.
Không cãi vã. Không trách móc. Không một lời chia tay rõ ràng.
Chỉ là em bắt đầu im lặng.
Tin nhắn thưa dần. Những câu trả lời ngắn dần. Sự quan tâm biến mất từng chút một như thể em đang tự ép mình lạnh đi để có thể rời khỏi anh mà không quay đầu lại.
Anh đã từng nghĩ sau hai năm, ít nhất mình xứng đáng có một lời nói thật lòng. Rằng em hết mệt rồi. Rằng em không muốn tiếp tục nữa. Rằng em muốn được yêu một người có thể công khai nắm tay em giữa ban ngày chứ không phải một người đàn ông luôn phải giấu em trong bóng tối.
Nhưng không…
Em chọn cách biến mất khỏi cuộc đời anh bằng sự vô tâm tàn nhẫn nhất.
Em đọc tin nhắn nhưng không trả lời.
Em online nhưng xem anh như không tồn tại.
Người từng thức cùng anh đến 2-3 giờ sáng giờ lạnh lùng như hai người xa lạ chưa từng có hai năm bên nhau.
Điều khiến anh đau không phải vì em rời đi.
Mà là cách em có thể dứt bỏ sạch sẽ đến vậy.
Anh đã tự trách bản thân rất nhiều. Có lẽ đây là cái giá anh phải trả cho một tình yêu sai thời điểm. Có lẽ ông trời đang nhắc anh rằng thứ gì không thuộc về mình thì dù cố giữ cũng sẽ mất. Nhưng sâu trong lòng, điều làm anh day dứt nhất là cảm giác mình bị bỏ lại giữa một đống ký ức còn nguyên vẹn, trong khi em đã tập quên anh từ rất lâu rồi.
Có những đêm anh nằm cạnh vợ con, nhìn căn nhà vẫn yên ổn như bao năm qua… nhưng trong lòng lại trống rỗng đến đáng sợ. Anh ghét chính mình vì đã yêu em nhiều đến vậy. Ghét cảm giác nhớ một người mà bản thân không có quyền giữ. Ghét cả việc dù em lạnh lùng đến thế, anh vẫn không thể nào oán hận em hoàn toàn.
Vì anh hiểu… có lẽ em rời đi không phải vì hết yêu.
Mà vì em quá mệt.
Mệt vì phải chờ đợi một điều không thể có kết quả.
Mệt vì yêu một người đàn ông luôn thuộc về người khác trước khi thuộc về em.
Mệt vì phải mạnh mẽ trong một mối quan hệ mà ngay từ đầu đã không được phép tồn tại.
Chỉ là…
Anh ước giá như em đừng lạnh lùng đến thế.
Ít nhất hãy để đoạn kết còn chút dịu dàng cho người từng thật lòng thương em suốt hai năm ấy.
Bởi điều đau nhất không phải là yêu sai người.
Mà là gặp đúng cảm xúc… vào sai thời điểm của cuộc đời.
Chưa có bình luận.