← Quay lại truyện

📖 Chương 2: Yêu thương thành thù hận

Truyện: Mối tình sai trái

Anh từng nghĩ điều đau nhất trong tình yêu là phản bội.
Nhưng không…
Điều đau nhất là khi một người từng rất thương mình bỗng trở nên lạnh lùng như chưa từng tồn tại.

Anh đã từng cố hiểu cho em.
Tự nhủ rằng em mệt. Em áp lực. Em buộc phải rời đi vì mối quan hệ này vốn không đúng. Anh đã cố dùng lý trí để bao biện cho tất cả sự im lặng và vô tâm của em. Nhưng càng về sau anh càng nhận ra… em không chỉ rời đi, em còn muốn xóa sạch sự tồn tại của anh khỏi cuộc đời em.

Hai năm…

Hai năm không ngắn để một người đàn ông đặt hết cảm xúc vào một người con gái. Anh từng nhớ từng thói quen nhỏ của em, từng thức đến sáng chỉ để nghe em kể chuyện buồn, từng bỏ mặc cảm xúc của chính mình để chạy đến khi em cần. Anh đã nghĩ, dù kết thúc thế nào thì ít nhất giữa chúng ta cũng từng có thứ gọi là chân thành.

Nhưng em lại chọn cách tàn nhẫn nhất để kết thúc.

Không một lời nói rõ ràng.
Không một câu tạm biệt tử tế.
Chỉ là sự im lặng kéo dài đến lạnh người.

Tin nhắn anh gửi, em xem như không thấy.
Những cuộc gọi anh gọi, em mặc kệ đổ chuông rồi tắt.
Người từng ôm anh và nói “đừng biến mất khỏi cuộc đời em” lại chính là người biến mất trước.

Điều khiến anh phát điên không phải vì em có người khác.
Mà là cách em có thể vui vẻ như chưa từng làm ai tổn thương.

Trong khi anh sống như một kẻ mắc kẹt giữa đống ký ức cũ, thì em ngoài kia vẫn cười, vẫn bình thản, vẫn mở lòng với cuộc sống mới như thể hai năm qua chỉ là một đoạn cảm xúc thoáng qua không đáng để nhớ.

Anh bắt đầu hận em từ những điều nhỏ nhất.

Hận cách em từng dịu dàng để rồi lạnh nhạt.
Hận cách em khiến anh tin mình đặc biệt rồi đối xử với anh như người dưng.
Hận cả việc em biết anh đau nhưng vẫn chọn im lặng đến cùng.

Có những đêm anh nằm nghĩ về em đến mức ngực đau thắt. Nhưng càng nhớ, lòng anh càng đầy oán trách. Anh tự hỏi một người con gái từng nói yêu anh… làm sao có thể trở nên vô tâm đến vậy?

Hay ngay từ đầu… người yêu nhiều chỉ có mình anh?

Anh ghét bản thân vì đã bất chấp mọi giới hạn để thương em. Ghét việc mình từng xem em là nơi bình yên cuối cùng giữa cuộc đời đầy trách nhiệm và áp lực. Để rồi cuối cùng, chính em lại là người đẩy anh vào khoảng tối kinh khủng nhất.

Tình yêu của anh bắt đầu bằng sự dịu dàng…
Nhưng kết thúc bằng cảm giác bị vứt bỏ.

Và đau nhất là dù rất hận em, anh vẫn không thể phủ nhận rằng mình đã từng thật lòng yêu em hơn tất cả những gì anh nên yêu.

Có lẽ con người ta chỉ bắt đầu hận sâu sắc một ai đó… khi trước đó đã từng yêu bằng tất cả trái tim.

← Chương 1
📑 Các chương khác trong truyện

💬 Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận.