Nhưng đêm đó, mọi thứ như trôi đi theo một quỹ đạo khác.
Em không né tránh.
Em ôm tôi.
Cái ôm đó…
không quá chặt, không quá vội, nhưng đủ để tôi cảm nhận được hơi ấm của một người mà chỉ vài giờ trước còn là người xa lạ.
Có những khoảnh khắc, nó không cần định nghĩa.
Chỉ cần xảy ra là đủ.
Chúng tôi vào cùng một căn phòng.
Không ai nói trước điều gì.
Không ai hứa hẹn.
Không ai hỏi “chúng ta là gì”.
Chỉ là…
chúng tôi bước vào đó cùng nhau.
Tôi nhớ rõ ánh đèn vàng nhạt trong phòng.
Tiếng cửa đóng lại.
Không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Và rồi khoảng cách giữa hai con người…
cũng không còn tồn tại.
Nhưng em dừng lại ở một ranh giới cuối cùng.
Em nói em không thể.
Tôi không hỏi thêm.
Tôi tôn trọng em.
Đêm đó, chúng tôi chỉ ôm nhau ngủ.
Da chạm da, hơi thở hòa vào nhau, nhưng không vượt qua giới hạn.
Có một thứ gì đó rất lạ — vừa gần gũi, vừa mong manh, vừa đủ để người ta nhớ.
Gần sáng, em rời đi.
Không lời tạm biệt dài dòng.
Không níu kéo.
Chỉ là em đứng dậy, mặc lại mọi thứ, rồi bước ra khỏi phòng.
Cánh cửa khép lại.
Nhưng em không biết…
em đã để lại một khoảng trống.
Sau hôm đó, chúng tôi chủ động liên lạc.
Ban đầu là những tin nhắn công việc, lịch sự, có khoảng cách.
Rồi dần dần, những câu hỏi thăm xuất hiện nhiều hơn.
Những đoạn hội thoại kéo dài hơn.
Những khoảng lặng giữa hai tin nhắn trở nên khó chịu hơn.
Tôi bắt đầu chờ.
Chờ em nhắn trước.
Chờ em trả lời.
Chờ em online.
Những điều mà trước đây tôi chưa từng để tâm.
Rồi những cuộc hẹn bắt đầu.
Em ra Đà Nẵng.
Tôi vào Quảng Nam.
Ban đầu chỉ là cà phê, nói chuyện, đi dạo.
Nhưng rồi, gần như mọi lần gặp đều kết thúc giống nhau — một căn phòng kín, một không gian tách biệt, nơi mà mọi thứ giữa chúng tôi trở nên rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào.
Tôi bắt đầu nhớ từng chi tiết.
Những căn phòng nhỏ nằm sâu trong những con đường không ai để ý
Chưa có bình luận.