← Quay lại truyện

📖 Chương 7: Tổn thương

Truyện: Chuyện hai năm

Lần cuối cùng em nhắn,
vẫn là để nhờ giúp.

Tôi đọc.
Đặt điện thoại xuống.

Không trả lời ngay như mọi lần.

Tôi để đó vài tiếng.

Lần đầu tiên…
tôi không còn thấy vội.

Không còn thấy sợ nếu mình im lặng.

Tôi âm thầm giúp đỡ nhưng nhờ người khác gửi cho em, tôi tạo sẵn 1 kho dữ liệu như em cần và cập nhật hằng ngày để em chủ động có số liệu. Tôi mail cho em…nhưng cũng lại là sự im lặng…

Em không trả lời nữa.

Và lần này…
tôi cũng không nhắn thêm.

Tôi không biết sau đó em nghĩ gì.

Nhưng tôi biết một điều…

Lần đầu tiên,
tôi không còn cảm thấy mình đang chờ em.

Khoảng trống vẫn còn đó.

Nhưng nó không còn là thứ khiến tôi đau mỗi ngày.

Nó giống như một căn phòng cũ.
Vẫn còn dấu vết.
Vẫn còn kỷ niệm.

Nhưng tôi đã bước ra ngoài.

Và có lẽ…

Điều khó nhất không phải là quên một người.
Mà là chấp nhận rằng
người đó đã không còn là người mình từng yêu nữa.

← Chương 6 Chương 8 →
📑 Các chương khác trong truyện

💬 Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận.