Sau cái đêm đứng trước cửa nhà em, sau cái tát đó…
tôi đã nghĩ mọi thứ đã kết thúc.
Không phải kiểu kết thúc rõ ràng,
mà là kiểu… không còn gì để níu nữa.
Nhưng con người ta lạ lắm.
Khi còn tình cảm, dù đã bị đẩy ra xa,
vẫn luôn tìm cho mình một lý do để ở lại.
Tôi không còn tìm em để quay lại.
Ít nhất, tôi tự nói với mình như vậy.
Tôi chỉ muốn… mọi thứ kết thúc tử tế hơn.
Một lời nói rõ ràng.
Một cách cư xử đủ tôn trọng cho hai năm đã qua.
Tôi nghĩ, sau tất cả,
chúng tôi có thể trở về làm hai người bình thường.
Không yêu,
nhưng cũng không phải là hai người xa lạ đến mức như chưa từng tồn tại.
Nhưng em không chọn cách đó.
Những ngày sau đó, tôi vẫn nhắn tin.
Không nhiều.
Chỉ là những câu đơn giản:
“Em ổn không?”
“Năm nay là năm hạn của tuổi em (1994), e nhớ cẩn thận mọi thứ. Đặc biệt là trong tháng 3 âm lịch này..”
Không còn trách móc.
Không còn níu kéo.
Chỉ là… một người từng thân quen hỏi thăm.
Nhưng em không trả lời.
Tin nhắn của tôi nằm đó,
bị bỏ mặc như chính cảm xúc của tôi.
Rồi một ngày, em nhắn lại.
Không phải hỏi thăm.
Không phải xin lỗi.
Cũng không phải để nói chuyện.
Em chỉ hỏi tôi một việc cần giúp.
Tôi nhìn vào màn hình rất lâu.
Lâu đến mức tôi có thể thấy rõ mình đang do dự.
Một phần trong tôi nói:
“Đừng trả lời.”
Nhưng phần còn lại…
vẫn là người đã từng yêu em.
Tôi giúp.
Không hỏi lại.
Không đòi hỏi gì.
Chỉ đơn giản là làm cho xong,
rồi im lặng.
Tôi nghĩ…
có thể sau đó em sẽ nói một câu gì đó.
Một lời cảm ơn.
Hoặc ít nhất… một câu “ok”.
Nhưng không.
Tin nhắn dừng lại ngay khi tôi giúp xong.
Như thể sự tồn tại của tôi
chỉ có ý nghĩa trong khoảnh khắc em cần.
Lần thứ hai,
rồi lần thứ ba…
mọi chuyện lặp lại y như vậy.
Em xuất hiện.
Khi cần.
Em biến mất.
Khi xong việc.
Còn tôi…
lúc nào cũng ở đó.
Không phải vì tôi rảnh.
Mà vì tôi chưa buông được.
Có một lần, tôi giúp em một việc khá lớn.
Tôi phải chạy đi chạy lại cả buổi,
liên hệ người này, nhờ người kia,
chỉ để giải quyết cho em nhanh nhất có thể.
Khi xong, tôi nhắn:
“Xong rồi nhé.”
Tin nhắn đã gửi.
Đã xem.
Nhưng không có hồi âm.
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình rất lâu.
Không phải vì mệt.
Mà vì tôi bắt đầu hiểu ra một điều…
Không phải em vô tình.
Em biết.
Em biết tôi vẫn còn quan tâm.
Biết tôi sẽ giúp.
Biết tôi sẽ không từ chối.
Và em… chọn im lặng.
Cái đau lần này không giống trước.
Không còn là cú sốc.
Không còn là sự mất mát đột ngột.
Mà là cảm giác…
mình đang tự nguyện đứng trong một vị trí mà người ta không cần.
Tôi không còn giận em như trước nữa.
Tôi bắt đầu… giận chính mình.
Tôi nhận ra, thứ tôi cố giữ không phải là em.
Mà là hình ảnh của em trong quá khứ.
Một người từng ôm tôi rất chặt.
Một người từng nói những điều mà bây giờ nghe lại… như chưa từng tồn tại.
Còn người hiện tại trước mắt tôi…
là một người khác.
Lạnh hơn.
Xa hơn.
Và không còn dành cho tôi bất kỳ sự tôn trọng nào.
Chưa có bình luận.