← Quay lại truyện

📖 Chương 9: Yêu thương thành thù hận

Truyện: Chuyện hai năm

Tôi quyết định về quê vài ngày.

Tôi nói với mọi người là đi thăm gia đình.
Nhưng thật ra…
tôi chỉ muốn trốn.

Trốn khỏi thành phố này.
Trốn khỏi những nơi có em.
Trốn khỏi chính cái thói quen nhớ em mỗi đêm.

Những ngày đầu…
tôi thấy nhẹ hơn một chút.

Không còn những con đường quen.
Không còn những góc ký ức.

Tôi bắt đầu nghĩ…
có lẽ mình đang làm đúng.

Cho đến ngày thứ bảy.

Tối hôm đó, tôi uống.

Không phải vì vui.
Cũng không hẳn vì buồn.

Chỉ là… tôi muốn tắt đi suy nghĩ của mình.

Nhưng rượu không làm người ta quên.
Nó chỉ làm mọi thứ rõ hơn.

Tôi cầm điện thoại.

Không còn lý trí.
Không còn nguyên tắc.

Tôi nhắn.
Tôi gọi.

Một lần.
Rồi thêm lần nữa.

Màn hình vẫn im lặng.

Không một phản hồi.
Không một dấu hiệu.

Lúc đó, tôi không còn cảm thấy buồn nữa.

Tôi thấy… bị xúc phạm.

Cái cảm giác mình đã từng quan trọng,
mà bây giờ lại trở thành người không đáng để trả lời.

Tôi bắt đầu nghĩ xấu.

Tôi tưởng tượng…
rằng lúc đó, em đang ở bên người mới.

Ở chính căn phòng đó.
Nơi từng là của hai đứa.

Những suy nghĩ đó không chắc là thật.
Nhưng lúc đó…
tôi tin là thật.

Và lần đầu tiên,
tôi không chỉ muốn em quay lại.

Tôi muốn em… cảm nhận được những gì tôi đang cảm nhận.

Cảm giác bị bỏ rơi.
Cảm giác bị coi thường.
Cảm giác đau đến mức không còn giữ được bình tĩnh.

Tôi nhắn nhiều hơn.

Không còn là những câu nhẹ nhàng.
Không còn là sự chờ đợi.

Mà là sự dồn nén…
được đẩy ra cùng một lúc.

Nhưng rồi…

Giữa lúc đó,
có một khoảnh khắc rất lạ.

Tôi nhìn lại những gì mình vừa làm.

Những tin nhắn.
Những cuộc gọi.
Cái cách tôi đang cố kéo em quay lại bằng cảm xúc tiêu cực.

Và tôi nhận ra…

Người mà tôi đang trở thành,
không phải là tôi của trước đây.

Tôi dừng lại.

Không phải vì em trả lời.

Mà vì tôi hiểu…
dù tôi có làm gì thêm,
em cũng sẽ không thay đổi.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Không phải vì nhớ em.

Mà vì lần đầu tiên,
tôi thấy rõ một điều:

Không phải em đang làm tôi tổn thương nữa.

Mà là tôi…
đang tự làm mình tổn thương bằng cách không buông.

Sáng hôm sau,
tôi xoá đoạn chat.

Không phải để quên.

Mà để ngừng việc quay lại đọc,
ngừng việc tự đào lại vết thương.

Tôi không trở nên ổn ngay lập tức.

Nhưng từ ngày đó,
tôi không còn cố làm cho em phải cảm thấy gì nữa.

Vì cuối cùng tôi hiểu…

Nỗi đau lớn nhất không phải là
người khác không tôn trọng mình.

Mà là mình đánh mất chính mình
chỉ để đòi một sự tôn trọng từ người đã không còn muốn cho.

← Chương 8 Chương 10 →
📑 Các chương khác trong truyện

💬 Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận.