Tôi bắt đầu nghĩ đến việc kể lại mọi thứ.
Không phải với một người.
Mà là với tất cả.
Một câu chuyện.
Một mối quan hệ kéo dài hai năm.
Những gì đã xảy ra.
Những gì em đã làm.
Những gì tôi đã trải qua.
Tôi tưởng tượng…
Nếu mọi người biết,
nếu họ hiểu,
nếu họ nhìn em bằng ánh mắt khác…
thì có lẽ tôi sẽ cảm thấy nhẹ hơn.
Tôi nghĩ đến việc viết.
Viết thành từng đoạn.
Từng câu chuyện nhỏ.
Rồi nghĩ xa hơn…
Một kênh TikTok.
Một kênh YouTube.
Kể lại từng phần.
Từng ký ức.
Không cần nói tên.
Nhưng đủ để người ta hiểu.
Ban đầu, nó chỉ là ý nghĩ.
Nhưng càng nghĩ…
tôi càng thấy hợp lý.
Tôi tự nói với mình:
“Đây không phải là trả thù.”
“Đây chỉ là kể lại sự thật.”
Nhưng sâu trong lòng…
tôi biết rõ,
tôi đang muốn điều gì.
Tôi muốn em bị nhìn khác đi.
Muốn em phải cảm nhận
một phần nào đó
cái cảm giác mà tôi đã trải qua.
Nhưng cùng lúc đó…
mỗi lần tôi ngồi xuống,
mỗi lần bắt đầu viết…
tôi lại phải nhớ lại tất cả.
Từng chi tiết.
Từng khoảnh khắc.
Và tôi nhận ra một điều rất tệ.
Để làm em “đau”,
tôi phải tự làm mình đau trước.
Tôi kể về em…
nhưng người đang sống lại mọi thứ
là tôi.
Tôi nhắc lại ký ức…
nhưng người bị kéo ngược về quá khứ
cũng là tôi.
Càng viết…
tôi càng không thoát ra được.
Càng cố chứng minh mình đã bị tổn thương…
tôi càng chìm sâu trong chính vết thương đó.
Có những đêm,
tôi dừng lại giữa chừng.
Không phải vì hết chuyện để kể.
Mà vì tôi không chịu nổi cảm giác
mình đang tự đào lại mọi thứ
chỉ để giữ nó sống tiếp.
Nhưng tôi vẫn không dừng hẳn.
Vì tôi vẫn còn hận.
Và cái hận đó…
không làm tôi mạnh hơn.
Nó chỉ khiến tôi…
không rời đi được.
Đôi khi tôi tự hỏi…
Nếu một ngày nào đó,
mọi người đều biết câu chuyện này…
thì liệu tôi có thực sự thấy nhẹ hơn không?
Hay lúc đó…
tôi chỉ là người duy nhất
vẫn còn mắc kẹt trong nó.
Tin nhắn cuối của em
đã kết thúc mọi thứ với em.
Nhưng với tôi…
nó lại là điểm bắt đầu
của một cuộc chiến rất dài.
Không phải với em.
Mà là với chính mình.
Chưa có bình luận.